Sunday, April 26, 2015

[REVIEW] VANG BÓNG MỘT THỜI - Nguyễn Tuân



Tựa sách: Vang bóng một thời
Tác giả: Nguyễn Tuân
Nhà xuất bản Văn học
Giá bìa: 20 000 đ


Nguyễn Tuân viết "Vang bóng một thời" vào 1940 - trước CMT8. Thực ra tập truyện ngắn này tập hợp những bài viết trong chuyên mục " Vang và bóng một thời" được ông đăng trên 1 tờ báo xưa. Sau  được nhà xuất bản Tân Dân in ấn. Đây được xem là tác phẩm đạt gần đến sự toàn thiện mỹ, đưa Nguyễn Tuân thành ngôi sao sáng của văn đàn
Tác phẩm gồm 12 truyện ngắn có thể chia làm 2 thể loại. Loại thứ nhất gồm các truyện: những chiếc ấm đất, hương cuội, chén trà trong sương sớm, thả thơ, đánh thơ, một cảnh thu muộn... mang phong cách nhẹ nhàng, tinh tế, miêu tả cái thú chơi thanh cao tao nhã của nhà nho trí thức xưa trong buổi giao thời Hán học - Tây học. Bên cạnh đó  là các truyện: chém treo ngành, chữ người tử tù, đánh bút chì, báo oán,... mang cái không khí rờn rợn, tăm tăm tối tối, khiến người đọc hồi hộp dõi theo từng nhân vật, để rồi trân trọng và thán phục những con người ở tầng lớp dưới, những kẻ sa cơ mà có cái lòng thanh cao hay tài năng hiếm có.
1.       Chém treo ngành:
Truyện kể về một người đao phủ già tên Bát Lê nổi tiếng với cái tài “chém treo ngành”. Tức là chém đứt đầu người, chỉ chừa lại cọng da mỏng dính. Nghe hơi rợn rợn. Cái lối chém của ông lão đao phủ này, cùng với cái lối “đánh bút chì” của tay Lý Văn trong truyện “Ném bút chì”(cũng in trong tập sách này) quả là độc nhất vô nhị. Tay Lý Văn dùng cái mai( dáng giống cái thuổng đào đất) ném gãy đứt chân con gà đang chạy, mà cũng 0 hẳn là đứt lìa chân nhé, đứt ngang ngọt lịm, vẫn dính cọng da mỏng mới tài. Ấy quả là người tài thật. Nếu như theo Malcom Gladwell phải luyện 10 000 giờ để thành chuyên gia thông tường tinh xảo một kỹ năng thì 2 con người  này đã phải xuống tay biết bao nhiêu lần, kể ghê gớm thật đó. Mô tả Bát Lê, người đọc không có chút ghê sợ hay oán ghét con người hay cái công việc “bạo lực” của ông, mà ngược lại cảm nhận được cái khí khái hơn người toát ra từ lão đao phủ. Nhất là mấy câu thơ ông đọc lúc múa  “thanh quất” :
Sống không thù nhau
Chết không oán nhau
Thừa chịu lệnh cả
Dám nghĩ thế nào
Ngươi ngồi cho vững
Cho ngọt nhát đao
Hỡi hồn!
Hỡi quỷ không đầu.
Kẻ tử tội, có nghe được mấy câu thơ này, cũng cam lòng mà ra đi. Ở cảnh cuối, lúc quan công sứ người Pháp ra về, bụi lốc cuốn lên, hất văng mũ ngài công sứ xuống đất. Chi tiết này đã được chính quyền lúc đó lược bỏ đi trong các lần xuất bản sau này. Vì thế để đọc được phiên bản đầy đủ của tác phẩm, người đọc nhớ mua sách của Nhã Nam mới phát hành nhé. Đã mua bản quyền rồi.
2.       Những chiếc ấm đất:
Cụ Sáu là người mê trà Tàu. Cái thú đó của cụ chẳng những công phu mà còn tốn kém. Nước pha trà phải lấy từ giếng nước ở chùa Đồi Mai mới chịu. Đến nỗi chính ông đã nói:”Tôi sở dĩ đi đâu xa được là vì không đem theo được ước giếng này đi để pha trà...” Chỉ câu văn này của Nguyễn Tuân đã thấy được độ chịu chơi của cụ Sáu:
Nghề chơi cũng lắm công phu
                                        (Truyện Kiều)
Muốn pha trà phải có ấm trà. Mô tả cái sự cầu kì, kĩ tính của ông cụ Sáu này, Nguyễn Tuân đưa vào nhân vật “ông Khách”. Ông Khách đàm đạo với cụ Sáu câu chuyện về một thằng ăn mày  có cái ấm trà quý , cũng mê trà Tàu, lại có khả năng chỉ uống 1 chén trà cũng biết được bình trà nào đó có lẫn mùi tro trấu bên trong. Xuyên suốt câu chuyện, 3 nhân vật cứ ẩn hiện hoà làm một. Nói chuyện cụ Sáu mà hình như đó là ông Khách, có khi ông Khách lại chính là thằng ăn mày đó cũng hay, hay là lời nhắc khéo của Khách, cụ Sáu mà mê trà Tàu quá thì có khi cũng phải đi ăn mày. Cái hay nữa là dù ở trong hoàn cảnh nào, môi trường nào cốt cách con người ta vẫn không thay đổi. Cái tính khoan thai chỉn chu khi pha một ấm trà, chuyên tâm để được một chén ngon thì dù có từ ông già tiêu diêu tự tại sành sỏi nghề chơi nếu có xuống làm anh ăn mày, phải bán đi cái ấm quý, cũng không thay đổi. Đó là cái nền, cái nếp đã ngấm vào con người ta, như một chén trà, uống vào rồi mà vị trà, hương trà còn kéo dài mãi. Chi tiết cuối truyện ông cụ Sáu phải bán đi ấm quý để trang trải lúc sa cơ. Mình thấy thú vị ở chỗ, cụ không bán nguyên lô, mà bán ấm trước, bán nắp ấm sau. Tác giả để nhân vật giải thích là bán 2 lần như thế thì được giá, tiền lời nhiều hơn. Mình lại nghĩ là cụ Sáu thực là tiếc lắm lắm, bán 2 lần là để kéo dài thời gian, để có cơ hội mua lại những chiếc ấm quý đó trở lại. Đợi khi thế thời thay đổi, cuộc sống khá hơn, cụ lại giữ được những báu vật của mình – những chiếc ấm đất.
3.       “Thả thơ” và “Đánh thơ”
2 truyện này viết về một phong tục ở xứ Huế, thời Nguyễn. Thả thơ hay đánh thơ nói nôm na trần tục là đánh bạc bằng văn chương, một kiểu rất quý tộc. Còn đối với học sinh, sinh viên sẽ thấy giống trắc nghiệm, chọn câu đúng nhất. Nếu ai từng chơi lô tô, bầu cua tôm cá, ném phi tiêu đặt cửa ăn tiền thì thấy luật lệ của thả thơ cũng dễ hiểu. Người cầm cái, phải là người am hiểu thi phú, sẽ trải ra trên giấy mấy câu thơ, trong đó có câu khuyết mất một chữ, chữ này được thay thế bằng cái vòng, gọi là vòng thơ. Tiếp đó sẽ có mấy cái ô trống nơi để chữ/ từ thay thế cho vòng thơ. Bạn muốn đánh vào chữ nào thì đặt tiền vào chữ đó. Ví dụ, thả câu:
Quân hướng Tiêu Tương ngã ...Tần
A. cố              B. tại                      C.vọng                  D.phản                 E. Hướng
Bạn đặt tiền cửa nào A, B, C, D hay E?
Cũng là cờ bạc, cũng có máu ăn thua, vậy mà có cái tao nhã trong đó. Ấy là nhờ thi phú. Người cầm cái phải là người làu làu thơ phú, nhất là thơ cổ, cũ, độc. Nói như bây giờ là không độc không ăn tiền được. Người chơi, ăn thua đấy, lúc đánh được một chữ trúng hay bất ngờ trước cái đáp án dị kì đều khảng khái mà ngâm lên câu thơ vừa đánh mà ra chiều tâm đắc. Có khi cả sân đình nơi tổ chức thả thơ âm vang tiếng ngân, như một dàn ca. Thắng vui, thua cũng vui... ít. Đánh bạc nhưng không có cái ồn ào chen chúc, cái bực tức cãi cọ, so đo tính toán nhiều. Loại hình này hợp nhất là mấy vị gió trăng đề huề, học đòi thi phú cho ra dáng nho sĩ. Chứ nông dân, lính lác, ê a hoài như thế mất cả vui... hehe. Giả sử có một anh nông dân và một anh nhà thơ tranh luận với nhau về 2 hình thức đánh bạc: thả thơ và đánh bạc thông thường. Anh nào cũng cho là mình đúng. Anh nhà thơ sẽ chê anh nông dân là dung tục, xô bồ, không biết thưởng thức nghệ thuật. Anh nông dân sẽ phản bác rằng tụi nhà thơ tụi bây chỉ giả vờ sang chảnh, tham tiền cũng tham như nhau mà bày đặt thi phú. Có lẽ 2 người bài bác nhau vì không am hiểu lẫn nhau. Có hiểu mới yêu, mới biết thưởng thức. Riêng tôi, tôi chọn thả thơ, vì nó nhẹ nhàng hơn, chậm rãi hơn, cho tôi trí tưởng tượng và biết thưởng thức. Chả bên nào đúng cả, quan trọng là bạn chọn bên nào, và được gì, vậy thôi.
Ngày nay ở Huế gần đây người ta đã cho khôi phục lại hình thức văn hoá này. Tuy thế vẫn ít người biết đến. May mắn là tập vang bóng một thời này miêu tả chi tiết và sống động về phong tục này. Mình ít thấy các tác phẩm nào khác như thế.
4.       Ngôi mả cũ:
Ý kiến cá nhân: đây là câu chuyện có nhiều cái tình nhất trong tập sách này. Cái tình giữa cụ Hồ - tướng quân Cờ Đen với cụ Án, thân sinh của cô Tú và cậu Chiêu( 2 nhân vật chính của truyện), cái tình của người chị hi sinh cuộc đời con gái ở vậy nuôi em trai ăn học. Tình cảm 2 chị ăn gắn bó vượt qua những khi hàn vi rau cháo qua ngày. Cái tình thương yêu của cụ Hồ với 2 chị em, ông có cái bụng yêu mến cái đức tính chịu thương chịu khó của cô Tú, cái thiên lương còn giữ được của cậu Chiêu lúc nhà khó khăn. Ông không chê 2 người trẻ nghèo mà quý cái ý chí vươn lên của họ.  Ấy là còn điểm xuyến tình cảm của người phu kiệu vẫn nhớ ân tình cụ Án ngày xưa. Nói thế để thấy là con người ta khi xưa giàu tình cảm, xử sự thật là phải phép, chuẩn mực. Nguyễn Tuân kể chuyện mà không phải truyện. Một cái kết không rõ ràng, để ngỏ đó. Phải rồi vì nó đâu có quan trọng. Quan trọng là cái tình, cái khéo trong hành động của các nhân vật. Chỉ có vậy mà truyện vẫn hấp dẫn, dư âm còn kéo dài mãi.
5.       Hương cuội
Hương cuội làm mình thích thú phát hiện ra khi xưa người ta ăn kẹo mạch nha phủ lên lớp đá cuội, ướp hương hoa lan nữa chứ. Trước giờ vẫn nghĩ chỉ Quảng Ngãi quê mình có kẹo mạch nha, đọc “Hương cuội” mình hiểu rằng đây là món ăn lâu đời, và đã có ở miền quê Bắc Bộ lâu lắm rồi. Ếch ngồi đáy giếng thật.

Hương cuội miêu tả không khí gần tết của một gia đình. Cụ Kép cùng con cháu quây quần rửa lá dong, nấu bánh chưng, chăm chút cho vườn Lan để nở đúng dịp tết, nấu kẹo mạch nha, uống rượu ngâm thơ, thưởng thức cái không khí mà chúa Xuân mang về. Thực là nhẹ nhàng và êm đềm quá đỗi. Mình thích nhất là đoạn văn nói suy nghĩ của cụ về chơi hoa:
”... có một vườn hoa là một việc dễ dàng, nhưng đủ thời gian mà chăm sóc đến hoa mới là việc khó...Người chơi hoa nhiều khi lấy cái chí thành chí tình ra mà đối đãi với giống hoa cỏ không biết bao giờ biết lên tiếng nói. Như thế mới phải đạo, đạo của người tài tử. Chứ còn cứ gây được lên một khoảnh vườn, khuân hoa cỏ ở các nơi về mà trồng, phó mặc chugs ở giữa trời, đày chúng ra mưa nắng với thờ ơ, chúng trổ bông không biết đến, chúng tàn lá cũng không hay, thì chơi hoa làm gì cho thêm tội với Chúa Xuân”
6.       Chén trà trong sương sớm:

Lại thêm một truyện về trà Tàu. Hẳn là khi xưa Nguyễn Tuân và cha ông cũng mê cái món này lắm lắm. “Chén trà trong sương sớm” miêu tả một phương pháp thể dục, 1 cách dưỡng sinh xưa: uống trà và ngâm thơ sáng sớm.Theo ý cụ Ấm(nhân vật chính của truyện) “người xưa uống trà là để giữ mình cho lành mạnh. Thường hay vấn mình để sửa mình vào những giờ uống trà Tàu...” còn “ngâm thơ lúc yên lặng, lúc mới tỉnh giấc là một cách vận động thần khí kì diệu nhất của môt người sống bằng cuộc đời tâm tưởng bên trong. Mỗi buổi sớm ngâm như thế là đủ tiết hết ra ngoài những cái nặng nề trong thân thể và để đón lấy khí lành đầu tiên của trời đất...”. Mình nghe xong thích quá, định sáng nào cũng pha một bình trà ô long, nhưng trà này mắc quá xá, phải dăm ba hôm mới pha một lần. Ở phương Đông, nước nào cũng thấy có uống trà: từ Trung Quốc, Nhật Bản, Triều Tiên Hàn Quốc đến Ấn Độ, Pakistan, Srilanka, Việt Nam, Indonesia.... đều có cả. Nhiều nơi đã nâng lên thành trà đạo. Trà quả thực là thức uống của thần thái và trí tuệ. Mình nghĩ ai ai cũng nên uống trà cả.
.................

Đây là những truyện mình thấy hay và gợi nhiều suy nghĩ. Những truyện khác như: “Chữ người tử tù” đã được dạy trong chương trình phổ thông, Ném bút chì phong cách giống “Chém treo ngành”, “Báo oán” nghe hơi dị đoan, “Trên đỉnh non Tản” thì phiêu diêu huyền ảo, hơi xa cách thực tế. Trong 12 truyện, mình cho là “Chém treo ngành” là hay nhất. Còn mô tả nên thơ nhất là “Hương cuội”. Nếu được thì mọi người nên mua sách của Nhã Nam, đã bổ sung những đoạn bị cắt bỏ từ thời Pháp. 
Vang bóng một thời là hồi ức đẹp về thời dĩ vãng xa xưa nay không còn nữa. Đi cùng những con ingười tài hoa, những cầu kì trong thú chơi đó là cốt cách, nền nếp của thế hệ những con người. Hãy đừng để những điều đó lãng quên và biến mất dần, đừng để thế hệ ta nay bị hụt hẫng, bơ vơ với đứt gãy văn hoá, không biết đi đâu, về đâu.

Monday, March 30, 2015

[REVIEW SÁCH] CUỘC CÁCH MẠNG MỘT CỌNG RƠM

Thông tin
Tựa sách: Cuộc cách mạng một cọng rơm
Tác giả: Masanobu Fukuoka
Nhà xuất bản tổng hợp TP Hồ Chí Minh, PHOENIX BOOK, Xanh Shop
Biên dịch: Xanh Shop — Hiệu Đính: Hoàng Hải Vân
Giá tiền: 79k

Cách mạng xanh và cách mạng một cọng rơm
Vào thập niên 1940 – 1960 Cách mạng xanh ra đời giúp con người đủ lương thực đối phó với bùng nổ dân số. Cũng trong thời gian ấy một người Nhật – ngài Masanobu Fukuoka – thực hiện, minh chứng một phương pháp nông nghiệp khác, nông nghiệp tự nhiên. So sánh giữa nông nghiệp hiện đại (dựa trên cách mạng xanh) và nông nghiệp tự nhiên (cách mạng rơm, :D), ta thấy có mấy điểm chú ý sau:
Nông nghiệp hiện đại sử dụng hoá chất, phân bón, cơ giới hoá ruộng đồng, dùng các loại giống được biến đổi. Lợi ích ngay trước mắt là tăng nhanh về sản lượng trong thời gian ngắn, đáp ứng nhu cầu của con người. Hậu quả là nông sản ngày càng giảm chất lượng( hết ngon, hết bổ) và độc hơn( do dùng nhiều hoá chất). Đất thoái hoá, môi trường ô nhiễm. Cây trồng chống chịu kém. Người nông dân bận bù đầu bù cổ và càng lệ thuộc vào các tập đoàn hoá chất và giống.

Nông nghiệp tự nhiên không cày xới đất, không dùng phân hoá học, không làm cỏ bằng việc cày xới hay thuốc diệt cỏ, không phụ thuộc vào hoá chất. Cơ bản là “chẳng làm gì cả”, trừ vất vả một chút lúc thu hoạch. Nông nghiệp tự nhiên hạn chế tối đa ảnh hưởng của con người đến thiên nhiên. Và vì thế thực phẩm vừa ăn ngon, vừa là thuốc chữa bệnh. Môi trường được giữ nguyên vẹn. Người nông dân thảnh thơi và no đủ. Yếu điểm của nông nghiệp tự nhiên đó là cần thời gian dài để những kết quả trên thành hiện thực, khi ban đầu con người đã tác động đến thiên nhiên rồi

Cách mạng xanh nhận được ngân quỹ cuả Rockefeller Foundation, Ford Foundation...(theo wiki). Do đó công chúng được tuyên truyền về tính ưu việt của nó, còn các chính phủ có lẽ cũng đã nhận tiền để thực hiện chương trình này. Người ta rất ít, và hầu như không biết đến nông nghiệp tự nhiên.


Cọng rơm thức tỉnh cách sống của con người

Viết về nông nghiệp tự nhiên, ông Fukuoka hết sức nhẹ nhàng và khiêm nhường.Ông đơn giản kể lại câu chuyện cuộc đời mình; không bảo ban chỉ dạy. Những triết lí mà ông “thoáng thấy qua” có sức mạnnh như những cọng rơm được phủ lên khắp cánh đồng, để cho hạt giống cỏ dại chính là người đọc tự nảy nở và vươn lên. Chậm, chắc và lâu dài.
Có mấy điều ta hay lầm tưởng:
Con người là sinh vật cấp cao, ưu việt hơn các loài khác hay cũng chỉ là một mắc xích trong vạn vật
Các biện pháp canh tác hiện đại như nhà kính, tưới nước nhỏ giọt theo nhu cầu của cây, lai tạo và biến đổi gen, tạo nông sản trái mùa,... liệu luôn cho sản phẩm tốt nhất?
Làm nông là vất vả và bận rộn, hay là trở về và phụng sự thiên nhiên?
Sẽ có nhiều điều về cách sống, nhân sinh quan mà ta sẽ suy ngẫm lại khi đọc tác phẩm này. Mỗi người sẽ thu được quả ngọt khác nhau. Nhưng chắc chắn “cuộc cách mạng – một cọng rơm” không chỉ để đọc dăm ba lần, mà cần nghiền ngẫm lâu dài. Bởi dù là bản dịch từ tiếng anh, nhưng câu chữ vẫn rất ngắn gọn và cô đọng, và cần thời gian để hiểu sâu sắc tư tưởng của ông.

Cuốn sách vừa “nông” vừa “triết”, đọc sách thấy tâm thanh thản nhẹ nhàng như thiền. Vâỵ nên đây xứng đáng là cuốn được xếp vào sách gối đầu giường của riêng ta.

PS: link ảnh: "http://itsorganic.in/wp-content/uploads/2014/01/Masanobu-Fukuoka.jpg"
"http://xanhshop.com/wp-content/uploads/2015/01/Bia_CachMangRom_final_web1.jpg"
link tham khảo: http://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_xanh

Friday, March 20, 2015

NHỊN ĂN - THỬ THÁCH 12 NGÀY

Phương pháp mình thực hiện là dựa theo bài viết sau đây. Cách pha chế của mình cũng gần giống như cách của họ, không khác bao nhiêu.

Trước khi nhịn ăn: cân nặng 56 kg, huyết áp ổn định 110/70 mmHg, gầy ốm, nhiều mụn, thích tìm hiểu cái mới, ... và vẫn đang học và thực tập tại trường.
Bắt đầu từ 19h ngày 29/06 và kết thúc lúc 19h 11/07

Ngày 1: Buổi sáng đầu tiên, mình cảm thấy hơi cồn cào trong bụng, có lúc chóng mặt thoáng qua rồi hết.  Đến trưa, dấu hiệu lạ đầu tiên là từ đường tiểu: tiểu hơi gắt buốt; kế đó là đi tiêu ra phân màu đen , đóng khuôn, dài. Cũng hơi bất ngờ vì không nghĩ cơ thể phản ứng lại nhanh như vậy. Ngoài ra thì chỉ thèm ăn chút xíu thôi, cũng không đến nỗi cồn cào, bủn rủn tay chân, hay mệt mỏi lả người gì cả.

Ngày 2: Tiêu phân đen một lần, hôi hơn hôm trước, đóng khuôn, từng đoạn ngắn. Không còn thấy tiểu gắt buốt nữa. Đến chiều cân lại thì còn 55kg.

Ngày 3: Ngủ quên nên sáng dậy trễ, 6h45’ mới lên trường. Vì không pha nước chanh kịp nên làm tạm 1 lít nước, 4 muỗng đường và một trái chanh vắt vội cho cói hương. Vậy mà cả buổi sáng vẫn không đói bụng, thấy vẫn thoải mái chứ không có cảm giác mệt mỏi và bủn rủn. Đến 13h30’ chiều thì bụng kêu rột rột rồi  tiêu chảy: phân lỏng xanh đen, khá hôi, lượng ít; chủ yếu là xác tép chanh nhỏ tí ti mà mình đã uống. Bắt đầu từ giờ, khi pha nước chanh sẽ gạn bỏ phần cái, chỉ lấy phần nước uống. Cân nặng bây giờ còn 53 kg.


Ngày 4: Sáng nay thi cuối đợt, kịp uống 2 cốc nước chanh chuẩn bị trước giờ G. Lần này tinh thần ổn định, không lo lắng nhiều như những lần thi nội y3, và skill nhi. Ơn trời tâm trạng thoải mái nên chọn trúng trại tiêu hoá. Vậy là yên tâm không lo rớt rồi. Tranh thủ cân tại ở phòng  cấp cứu thì còn 52 kg. Vậy là sau 4 ngày giảm 4 kg rồi. Không tệ. Đến chiều cùng ngày thì tiêu phân lỏng giống như ngày 3, có khác là lần này 0 có lẫn xác tép chanh nào nữa hết.

Ngày 5,6: 2 bữa này không đi tiêu thêm lần nào. Cơ thể thì nhẹ nhàng, tinh thần điềm đạm, mấy suy nghĩ “vớ vẩn” tự nó đã vút bay đâu mất tiêu. Nhưng mà thèm ăn quá. Ông anh trong phòng chế mì tôm, ăn bánh mì không chấm với tương ớt và mayoneise cũng đủ khiến xao xuyến trong  lòng. Lúc này chỉ có dặn lòng kiềm chế mà thôi. Cân nặng vào cuối ngày 6 vẫn là 52 kg. Đứng lại rồi.

Ngày 7, 8: Mỗi ngày đều tiêu phân lỏng, đen, hôi 1 lần. Ngày 9: Không thấy gì.

Ngày 10: Buổi sáng tiêu phân lỏng giống những lần trước. Lần này có lẫn 2 cục phân nhỏ, to bằng đầu ngón tay cái mà mới nhìn mình tưởng là cục sỏi gì gì đó. Sau kiểm tra lại mới xác nhận là phân. Hehe. Tiêu xong thấy dễ chịu. Cân nặng vẫn là 52 kg.

Ngày 11, 12: 2 ngày này là kì cục nhất. Mình mong đợi sẽ đi tiêu thêm lần nữa, rồi chuyển qua giai đoạn uống nước tới đâu, đi ngoài ra thế ấy, giống như mô tả của bác sĩ Ngọc. Thực tế có khác chút . Mình không đi cầu, nhưng còn đánh hơi thi thoảng trong ngày. Cổ họng thì khô, và khi uống nước chanh thì có hơi rát. Trước một lần uống được 1 ly gần đầy, nay uống 3/4 ly thì thấy đầy bụng, và có khi nấc nữa. Chắc là dạ dày đã co nhỏ lại nhiều. Đến 19h thì ngừng uống nước chanh nữa. Vậy là 12 ngày nhịn ăn đã kết thúc.

Tóm lại trong quá trình thử nghiệm lần này mình nhận thấy mấy điểm sau:

Thứ nhất: Nhịn ăn dài ngày là việc có thể làm được. Với sức khoẻ như thế nào thì được, khi nào thì không còn có nhiều bàn cãi. Nhưng mình nghĩ đa số là làm được, cẩn thân với người viêm loét dạ dày, huyết áp thấp, tiểu đường ....

Thứ hai: Mục đích là để thanh lọc cơ thể, không phải giảm cân( đối với phương pháp mình đã làm). Mong muốn của mình là thử xem cơ thể mình đã tích khoảng bao nhiêu độc chất, và khi thải ra được thì cảm giác về thân thể và tinh thần là như thế nào.

Thứ ba: Trong lúc thực hiện, có lẽ những ngày đầu sẽ mệt và đói. Cần phải vượt qua thì sau đó không còn cảm giác đó nữa. Mình thấy may mắn là cơ thể mình không phản ứng dữ dội như một số bạn khác đã gặp phải trước đó.
Cảm giác thèm ăn là chắc chắn có, và đôi khi rất mãnh liệt. Mình rảnh rỗi là google mấy thứ: bánh mì ngon nhất thành phố, cơm gà ngon nhất thành phố, lẩu ngon và rẻ, rồi bún riêu, phở, bánh xèo ... Vượt qua được nỗi thèm ăn, nhất là khi trước mắt là hình ảnh bạn bè ăn ốc, ăn bò lá lốt đầy khêu gợi, là cách để luyện tập tinh thần của chính mình.
Sau khi qua được giai đoạn đầu đói, mệt, bạn cảm thấy khoẻ ra, tinh thần ôn nhu, thâm trầm hơn, nhiều suy nghĩ lo lắng trước kia cũng nhẹ hẳn. Sinh hoạt và làm việc vẫn bình thường. Trong 12 ngày, mình trải qua 1 lần thi nhỏ, 1 lần thi lớn, tham gia hỗ trợ tổ chức hiến máu ở ktx, buổi chiều hít đất 30 cái... cũng không thấy quá căng thẳng hay quá sức. Một số bạn kể lại là khi nhịn ăn chỉ đi đứng nhẹ, tuyệt đối không làm gì. Mình nghĩ cẩn thận hơi quá.

Thứ 4: Nhịn ăn xong ăn lại như thế nào?
Mình ở KTX nên không nấu nướng được (nấu nước sôi chế mì thì ok). Cho nên không có dùng được nước gạo lứt rang mà mình đọc trên mạng. Buổi tối đầu tiên của mình là bột gạo lứt mè đen, bột đậu xanh hạt sen, và bột cacao, pha nước sôi thật loãng. Từ ngày mai sẽ ăn cháo rồi dần ăn cơm trở lại. Chắc là không vấn đề gì. :D

Thứ 5: Nhịn ăn để chữa bệnh đã được biết đến từ lâu, và thườnrg được truyền miệng trong dân gian. Mình chưa chứng kiến người nào bị ung thư, nhịn ăn, rồi khỏi bệnh. Nhưng mình có nick một bạn trên FB, có ba bị ung thư, và đã chữa khỏi nhờ nhịn ăn( một phương pháp nhịn ăn khác). Y học cổ truyền cũng ghi nhận cách này để chữa bệnh. Cụ thể là trong sách thực dưỡng của khoa YHCT trường mình có trình bày về phương pháp nhịn ăn. Trong đó có mô tả khi cơ thể ngưng tiếp nhận thực phẩm thì sẽ trải qua sự biến đổi gì, loại mô nào được tiêu hoá để tạo năng lượng trước, trạng thái cơ thể sẽ như thế nào, cách ăn lại ra sao... Tuy ngắn nhưng cũng giúp mình hiểu rõ hơn về phương pháp này. Và theo như lời anh trong phòng thì thầy của a thường xuyên thực hành nhịn ăn, và sức khoẻ của thầy rất tốt.

Để kết thúc, mình nhắn các bạn đang lăm le định thử, hay do dự vì chết não: nghĩ kĩ trước khi làm.
Để nắm bắt được thân thể mình thì nhịn ăn cũng thú vị và đáng thử lắm chứ

PS: Quá trình được thực hiện dưới sự giám sát của 2 bạn Quốc Cường và Ngọc Bảo. Cảm ơn 2 bạn đã dõi theo và sẵn sàng cho tình huống xấu nhất. Hehe
các ý kiến khác về việc thực hiện phương pháp này